Nhật ký 8 ngày đi Đài Loan tự túc: Hành trình ngẫu hứng của kẻ mộng mơ

Năm 2025, tôi tự đặt cho mình một mục tiêu kiên quyết là phải đi nước ngoài. Không cần biết là đi đâu, nhưng chắc chắn phải đi. Đó là lời hứa tôi đã tự nhủ với bản thân từ đầu năm, bởi sau khi đã đặt chân đến kha khá tỉnh thành ở Việt Nam, tôi muốn mở rộng thế giới của mình, tôi muốn biết ngoài kia bao la như thế nào.

Tôi chọn Đài Loan cũng không có quá nhiều tính toán hay tìm hiểu dự định gì trước. Lý do chỉ đơn giản rằng trong khoảng thời gian tôi dự định đi thì vé máy bay đi Đài là rẻ nhất. Đặt vé xong xuôi, tôi mới bắt đầu lọ mọ đi tìm thủ tục xin visa.

Chuyện xin Visa và tờ 50 đô la đáng nhớ

Thủ tục xin visa đi Đài Loan tự túc thực ra được công bố khá rõ trên trang web của Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc. Mình có hỏi thêm một vài đơn vị dịch vụ nhưng cuối cùng vẫn quyết định tự đi nộp. Lý do là vì mọi giấy tờ mình vẫn phải tự chuẩn bị, họ chỉ đi nộp hộ thôi mà giá thì đắt gấp đôi. Thế là mình quyết định tự tốn thời gian của bản thân, chuẩn bị đúng các giấy tờ theo danh sách yêu cầu, tự thân vận động lên văn phòng Đài Bắc xếp hàng nộp hồ sơ.

Có một vài lưu ý nhỏ cho bạn nào cũng định tự làm giống mình. Đầu tiên là ở đây siêu đông, bạn nên đi buổi sáng để nộp hồ sơ, còn đi lấy kết quả thì đi buổi chiều theo lịch hẹn. Hôm đầu tiên mình ngây thơ đi nộp hồ sơ vào buổi chiều thì họ chỉ giải quyết nốt một vài người còn tồn đọng từ sáng, thế là không đến lượt mình, đành lủi thủi đi về. Điều thứ hai quan trọng không kém là phí xin visa sẽ cần nộp bằng tiền đô Mỹ, và họ tuyệt đối không nhận tờ 50 đô! Ví dụ phí xin visa thường là 50 đô, bạn sẽ phải kiếm các tờ tiền lẻ 10, 20 đô để nộp, nói chung là tờ nào cũng được trừ tờ 50 đô ra. Đến tận bây giờ tôi vẫn đang giữ tờ 50 đô bị trả lại ấy trong túi làm kỷ niệm.

Bù lại thì việc xin visa Đài Loan cũng siêu nhanh, diện thường chỉ mất 5 ngày làm việc, còn diện siêu tốc (75 đô) chỉ mất 3 ngày. Nộp hồ sơ xong họ sẽ đưa luôn giấy hẹn ngày ra lấy, đúng ngày ra là có kết quả liền.

Ấn tượng đầu tiên về xứ Đài

Sân bay quốc tế Đào Viên

Tôi cảm thấy thật may mắn và hạnh phúc vì Đài Loan là điểm đến nước ngoài đầu tiên mà mình chọn. Tôi thật sự rất thích nơi này, từ cảnh quan, con người đến cách vận hành cuộc sống ở đây. Ngay khi xuống đến sân bay quốc tế Đài Bắc, cảm nhận đầu tiên của tôi là mọi thứ rất gọn gàng và ngăn nắp. Ngày đầu tiên ở Đài Bắc, tôi… chẳng đi đâu cả, tôi chỉ loanh quanh trong sân bay 2 vòng để tìm chỗ Lucky Draw. Phải công nhận là Đài Loan rất thích các trò chơi may rủi này, thứ gì cũng có thể thành lá thăm may mắn. Thậm chí khi tôi ở Hoa Liên thì cửa hàng mở sớm nhất và đóng muộn nhất cũng là cửa hàng xổ số.

Chuyến đi Đài Loan tự túc của tôi kéo dài 8 ngày, tôi chia lịch trình thành 2 chặng: dành 2 ngày đầu ở Đài Bắc, 3 ngày tiếp theo ở Hoa Liên và 3 ngày cuối quay về Đài Bắc. Khi đi tra cứu thông tin, tôi thấy người ta thường đi cung Đài Bắc – Đài Trung và nếu có thời gian sẽ đi thêm Đài Nam, Cao Hùng. Riêng tôi thì do tình cờ đọc được bài giới thiệu về Hoa Liên hấp dẫn quá nên tôi quyết định “quay xe” đi Hoa Liên.

Ga tàu ở Hoa Liên

Mục tiêu chuyến đi của tôi cũng đơn giản lắm, vì tôi yêu thiên nhiên nên tôi ưu tiên chọn các điểm ngắm cảnh, nhiều cây xanh và bờ biển. Đi một mình nên thích đi đâu thì tôi đi đó. Đài Loan có hệ thống tàu điện cực kì tiện lợi, từ Đài Bắc có thể đi khắp các tỉnh dọc đất nước nên phương tiện di chuyển không phải là vấn đề lớn. Việc đặt phòng cũng rất tiện và không cần đặt trước quá xa, thực tế là các phòng tôi chỉ đặt trước có 1 – 2 ngày trên Booking.com. Thậm chí là phòng ở Đài Bắc cho 2 ngày cuối thì đến hôm cuối ở Hoa Liên tôi mới lọ mọ đi đặt. Chỉ cần lưu ý là khách sạn ở Đài thường check-in khá muộn, toàn vào khoảng 15h – 16h nên hãy tính toán di chuyển cũng như hỏi việc gửi vali trước nhé.

Những ngày lang thang ở Đài Bắc

Bước chân xuống tàu điện, nhìn thấy quang cảnh Đài Bắc hiện ra trước mặt là cảm giác hạnh phúc đến bây giờ tôi vẫn chưa quên. Lần đầu tiên đặt chân ra nước ngoài, lần đầu tới Đài Loan, thời tiết cũng ủng hộ cho chuyến đi của tôi nữa với bầu trời trong xanh mây trắng. Điều đầu tiên tôi làm là đi tìm quán ăn vì cũng chưa đến giờ check-in. Hẳn rồi, đến đây thì phải thử mì bò chứ. Tôi chọn đại một quán mà không có người nước ngoài nào, tiếng Trung tôi thì bập bõm, chủ yếu biết vài từ cơ bản qua việc xem phim kiếm hiệp ngày xưa. Vậy mà tôi vẫn gọi được một bát mì bò cỡ vừa.

Mỳ bò Đài Loan

Ôi má ơi nó to lắm, tôi nghĩ là bát này tôi phải ăn được 2 bữa có dư. Giá là 120 Đài tệ, thịt cũng chất lượng nên tôi thấy không đắt, chỉ là nó quá nhiều, đáng lẽ tôi nên gọi bát trẻ em. Ông bà bán quán đó cũng rất tốt bụng, thấy tôi ăn mãi không xong, đến khô cả nước thì ông bước ra, nói câu gì đó tôi không hiểu, rồi người ta rót thêm nước dùng cho tôi. Tuyệt nhỉ? Tối hôm đó tôi không ăn gì thêm nữa, vì vẫn no từ trưa.

Chiều muộn hôm đó tôi đi tàu điện ngầm, tính đến Tamsui nhưng vì đi nhầm line nên tôi lạc ra một khu phố nào đó. Tuy nhiên trong cái rủi có cái may, tôi mua được 1 cốc trà sữa rất ngon rồi vừa uống vừa đi bộ về. Trà sữa Đài Loan đúng là danh xứng với thực, trà không bị quá đậm đặc nhưng rất rõ vị, độ ngọt vừa phải, không gắt, trân châu cũng ngon. Ở Đài tôi uống khoảng 6, 7 cốc thì chưa cốc nào dở cả.

Lạc lối ở Bitoujiao và hoàng hôn Cửu Phần

Ngắm cảnh ở Bitoujiao

Ngày thứ 2 tôi khởi hành đi Bitoujiao (Mũi Tý Đầu), đây cũng là một điểm khá nổi tiếng, cách Đài Bắc khoảng 1 tiếng đi xe bus. Bằng sự “ngáo ngơ” của tôi, tôi đi mất gần 2 tiếng, nhưng không sao, mọi thứ đều có lý do của nó. Đến nơi, tôi chưa kịp tìm đường thì đã có 2 người tốt bụng hỏi tôi “Mountain?” – “Yes” – “That way that way”. Giữa trưa nắng chẳng có một ai, tôi hăm hở leo lên ngọn đồi. Nhìn xuống phía dưới là một ngôi trường tiểu học nhỏ nằm trên núi, dưới chân là biển xanh rỉ rào, khung cảnh y hệt như ngôi trường của nhân vật Shouta trong phim hoạt hình Ponyo!

Góc nhìn từ chòi nghỉ siêu siêu đẹp, ở đây cho tôi cảm giác giống Mũi Điện ở Phú Yên bởi sự tương đồng về cảnh quan, địa chất và cả cảm giác bình yên nó đem lại nữa. Điều tôi thích nhất là tìm được một con đường bí mật xuống bờ biển, nơi có bãi đá to rộng, có vài người đang câu cá, vài người nằm bơi trong những khe nước nhỏ trong vắt.

Leo hết Bitoujiao cũng không quá vất vả, chỉ mất khoảng hơn 1 tiếng vừa lên vừa xuống, tôi còn rẽ ngang rẽ dọc ngắm cảnh. Nhưng nếu đi vào ngày nắng to thì hãy chuẩn bị nước uống nhé, đừng như tôi, mang đúng nửa chai nước. Từ Bitoujiao đi Cửu Phần cũng không xa, có tuyến xe bus chạy thẳng tới đó, nhưng chiều ngày cuối tuần khá là đông và tắc, nên nếu bạn đi thì lựa giờ trưa đi có lẽ sẽ vắng hơn.

Thật ra lúc đầu tôi định bỏ qua Cửu Phần vì tôi không thích những chỗ quá đông đúc, đậm chất du lịch. Nhưng vì tình cờ gặp một bạn người Trung Quốc và bạn ấy muốn đi, nên tôi đi cùng bạn (vì bạn đã nhiệt tình cùng tôi tìm đường xuống bờ biển lúc trước). Với tôi, Cửu Phần thực sự giống như tưởng tượng, toàn là khách du lịch, bù lại thì có khá nhiều hàng quán, nhiều đồ ăn và đồ lưu niệm để mua về làm kỉ niệm.

Một góc Cửu Phần

Tuy nhiên, ngay gần Cửu Phần có một ngọn đồi chắc chắn bạn không nên bỏ qua, trên bản đồ chỗ này được đánh dấu là Đường leo núi Keelung. Leo lên đây sẽ mất khoảng hơn 30 phút, đường lên đã được xây bậc thang nên rất dễ đi. Đường lên đỉnh đồi sẽ cho bạn góc nhìn toàn cảnh bên dưới. Dưới ánh nắng hoàng hôn lấp lánh, biển và làng cổ hiện ra tuyệt đẹp. Vì quá thích ngọn đồi này mà leo lên xong mình đã ngồi lỳ ở trên này suốt 3 tiếng đồng hồ.

Đường leo núi Keelung - Cửu Phần

Hoa Liên: Nơi bình yên nhất hành trình

Mình đến Hoa Liên vào ngày thứ 3 của lịch trình. Ở Đài Bắc sẽ có tàu cao tốc đi Hoa Liên, giá vé khoảng 700 – 800 Đài tệ thì phải, đi mất khoảng hơn 2 tiếng rưỡi. Mình đã dành 3 ngày liền ở Hoa Liên. Trung tâm thị trấn nhỏ tới mức mình ở đây hơn 3 ngày mà đã thuộc hết các đường đi lối lại (nhất là đường nào gần nhất ra quán trà sữa). Đến bây giờ tôi vẫn nhớ Hoa Liên quá, thị trấn một bên dựa núi, nhìn ra phía biển. Vắng vẻ, yên bình, có vẻ ở đây thu hút khách du lịch phương Tây hơn vì nhiều cảnh quan thiên nhiên, núi đồi. Homestay ở đây rẻ bằng 1/3 Đài Bắc, tôi trả 300 Đài tệ 1 đêm mà được 1 phòng to oành, nhà vệ sinh riêng biệt.

Từ Hoa Liên, tôi bắt xe bus đi tới vườn quốc gia Thái Lỗ Các (Taroko). Đây cũng là một điểm khá nổi tiếng, có đường đi bộ đi xuyên vách núi, nhìn xuống dòng sông khá đẹp. Nhưng thật tiếc ở thời điểm tôi đi, con đường này đang bị cấm, có lẽ là do có cơn bão ngay trước đó khiến đường bị sạt lở nên người ta đang bảo trì. Tôi chỉ có thể leo bộ lên ngọn đồi bên cạnh. Đường leo dù hầu hết là bậc thang nhưng rất dốc. Vậy mà trên đường tôi vẫn gặp người Đài leo tập thể dục, chạy phăm phăm, trong khi tôi thì lê chân từng bước.

Trên đường tới Thái Lỗ Các sẽ đi qua bãi biển Qixingtan (Thất Tinh Đàm). Nơi này có vẻ không dành để bơi vì trên bờ toàn là bãi sỏi và nước sâu xuống rất nhanh. Nhưng khung cảnh xung quanh đây đẹp như tranh vẽ. Nếu nói đây là bờ biển đẹp nhất Đài Loan có lẽ cũng không ngoa. Nước biển trong xanh màu ngọc lam, sau lưng là núi non hùng vĩ. Đứng trước bờ biển, nhìn về Thái Bình Dương bao la bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Bãi biển Qixingtan

Địa điểm ngày thứ 3 ở Hoa Liên mới là mục đích chính khiến tôi đến đây, đó là đi núi Lục Thập Thạch (Liushishi) ngắm hoa kim châm nở. Vì tôi không lái xe máy, tra thông tin cũng không có chuyến bus nào tới đây nên tôi đã đặt tour. Tôi đặt tour cũng chỉ trước đúng 1 ngày. Tour sẽ là tour ô tô ghép, có tài xế kiêm hướng dẫn viên. Mà khổ nỗi người ta không biết tiếng Anh, tôi không biết tiếng Trung, nên hầu hết tôi chỉ dùng tay chân loạn xạ, thế mà cũng đi được hết các điểm.

Núi Lục Thập Thạch cách Hoa Liên hơn 2 tiếng rưỡi đi bằng ô tô liền, trên đường người ta cho chúng tôi dừng ở 1 vài điểm nhỏ, y hệt như đi tour ở Việt Nam. Nhưng thật sự tôi không hối hận khi đến đây. Để ngắm hoa, xe sẽ chạy thẳng lên đỉnh núi, trên đường đi hàng đồi hoa ngập tràn nở rộ trước mắt. Hoa kim châm màu cam rực rỡ, trải dài trên những triền đồi xanh, tạo nên bức tranh thiên nhiên sống động. Trên đỉnh núi có gắn một chiếc camera, phát trực tiếp 24/7 để du khách tiện theo dõi thời tiết và hoa nở thực tế. Bạn có thể tìm trên Youtube với từ khóa “Liushishi live 4K”. Về rồi mà thi thoảng tôi vẫn mở camera lên xem cho đỡ nhớ. Cách quảng bá hình ảnh của người Đài thực sự thông minh và hiệu quả. Hoa kim châm ở đây ứng dụng được vào rất nhiều việc, người ta muối hoa để ăn, nấu canh hoa hay là phơi hoa khô pha trà.

Nếu ở Hoa Liên mà trời đẹp, bạn đừng quên mua vé đi ngắm cá heo ngay ngoài biển nhé. Nhưng nhớ xuống đúng bến tàu, đừng như tôi. Vì tôi đi nhầm chỗ mà đợi bus chuyến sau thì quá lâu nên tôi đã phải quay về Đài Bắc mà chưa kịp đi ngắm, tiếc hùi hụi.

Chuyện ăn uống ở Đài Loan

Nói về ẩm thực trong chuyến đi Đài Loan tự túc này thì thực sự chưa hợp gu tôi lắm. Khẩu phần ở đây lúc nào cũng siêu nhiều, tôi cảm giác mình có thể mua một lần ăn hai ba bữa. Bữa ăn tôi thấy ngon nhất lại là bữa đi ăn chay ở nhà hàng Chao. Món ăn sáng tạo, quan trọng là rất ngon, mở muộn nữa (tôi đã phải từ bỏ vài cửa hàng vì họ đóng cửa lúc 9h tối – ngược hẳn với Việt Nam, nơi Hà Nội có đồ ăn 24/7). Đồ ăn ở Din Tai Fung cũng rất ngon và trải nghiệm phục vụ ở đây phải nói là 10 điểm. Họ rất chú ý tới tiểu tiết và khiến cho tôi thấy thoải mái.

Cuối cùng, không thể không nhắc tới trà sữa Đài Loan nhỉ? Trà sữa ở đây ngon thật. Mỗi ngày tôi uống một cốc với vị khác nhau và đều thấy rất ngon. Vị ngọt vừa đủ, không hề có cảm giác nhiều đường. Trà thơm, không đắng, không quá đậm. Uống trà sữa ở Việt Nam rất dễ bị đắng trà và quá ngọt. Điều trớ trêu là cốc kém ngon nhất ở Đài mà tôi uống chắc là quán nổi tiếng ở Cửu Phần, nơi sáng tạo ra trân châu đường đen, lại còn là cốc đắt nhất nữa chứ.

Tám ngày trôi qua nhanh như một giấc mơ mây trắng nắng vàng. Bước chân lên máy bay rời đi, trong hành lý của tôi không chỉ có trà xanh hay những túi quà lưu niệm, mà còn là một trái tim đong đầy những cảm xúc mới mẻ. Đài Loan đã dạy cho tôi rằng, đôi khi sự ngẫu hứng và một chút “ngáo ngơ” lại dẫn lối ta đến những vùng đất tuyệt vời nhất.

Chuyến đi Đài Loan tự túc đầu tiên này không chỉ là một cột mốc hoàn thành mục tiêu năm 2025, mà nó còn là lời khẳng định rằng thế giới ngoài kia thực sự bao la và tử tế hơn những gì ta tưởng tượng. Nếu bạn cũng đang ấp ủ một giấc mơ bước ra biển lớn, đừng ngần ngại nhé. Cứ đi thôi, vì hành trình vạn dặm luôn bắt đầu từ một bước chân đầy can đảm!

messenger